1.3.09

Growler

EA-18G


F-18E


EA-6B






EA-18G 'Growler', một phiên bản đặc biệt của F-18E Super Hornet, là máy bay tác chiến điện tử mới nhất của Hải quân Hoa Kỳ. 85 chiếc sẽ được giao trong vòng 4 năm tới. Trong khi đó, Boeing cũng đã phát triển xong bản dùng cho xuất khẩu, Growler Lite.

So với Growler, bản Lite có một số khác biệt. Hệ thống gây nhiễu radar ALQ-99 sẽ không kèm theo, vì công nghệ của nó là tối mật. Thay vào đó là bộ thu nhận tín hiệu ALQ-218 dùng để nghe trộm thông tin của đối phương và bộ gây nhiễu viễn thông ALQ- 227. Nghĩa là bản xuất khẩu sẽ giống với một máy bay do thám điện tử hơn là dùng để gây nhiễu radar như bản chính.

Ngoài ra, bản xuất khẩu vẫn sử dụng radar AESA, vốn cũng có khả năng gây nhiễu, nếu sử dụng phần mềm thích hợp.

EA-18G thay thế cho EA-6B, vốn được sử dụng trong cả hải quân và không quân Mỹ cho vai trò bảo vệ các máy bay khác khỏi radar và tên lửa đối phương. Một máy bay khác có vai trò tương tự là EF-111 đã được không quân cho nghỉ hưu từ 1994.

EA-6B, nặng 27 tấn, có phi hành đoàn 4 người, trong khi EA-18G nặng 29 tấn và phi hành đoàn 2 người. EA-18G có thể mang tới 5 khoang chứa thiết bị điện tử được đeo dưới cánh và thân máy bay thay vào chỗ những vũ khí thông thường. Chúng ta có thể phân biệt giữa F-18E và EA-18G dựa vào điểm này. Ngoài ra, nó còn mang 2 tên lửa chống radar HARM và 2 tên lửa không đối không AMRAAM.

Sau 85 chiếc đầu tiên, hải quân Mỹ sẽ nhận thêm 30 chiếc nữa. Ngay từ bây giờ, cả hải quân và thủy quân lục chiến Mỹ đang nghiên cứu việc chế tạo phiên bản tác chiến điện tử của F-35 hoặc sử dụng UAV.

26.2.09

Tiền khách hậu chủ

F-16 E/F


F-16I


F-16 là một trong những máy bay chiến đấu được nâng cấp và biến đổi nhiều nhất hiện nay. Mặc dù hiện nay đa số được coi là phiên bản F-16C, nhưng thực tế thì nó lại bao gồm 6 phiên bản cải tiến chính, xác định bởi số lô (32, 40, 42, 50, 52, 60). Ngoài ra còn có F-16I, là một phiên bản đặc biệt của Israel nâng cấp từ lô 52 và F-16E, nâng cấp từ lô 60, cho UAE. Bên cạnh đó là F-16D dùng cho huấn luyện. Những bản cải tiến này kết hợp nhiều đợt nâng cấp lớn với nhiều bộ phận mới: 5 động cơ, 4 bộ điện tử hàng không, 5 thế hệ tác chiến điện tử, 5 radar cùng nhiều cải tiến khác về cơ khí, phần mềm, buồng lái và điện.

F-16 là chiến đấu cơ được sản xuất nhiều nhất thời hậu chiến tranh lạnh, với hơn 4,200 chiếc và vẫn đang tăng lên. Trong chiến tranh lạnh, hơn 10,000 Mig-21 và 5,000 F-4 được chế tạo. Nhưng kể từ sau khi LX sụp đổ, không quân các nước suy giảm nhanh, song F-16 vẫn giữ được sự ưa chuộng rộng rãi.

F-16 là một máy bay đa năng, có thể tấn công mục tiêu trên không và mặt đất. Nó có khả năng mang 4 tấn bom cho các phi vụ oanh kích. Trong vai trò không đối không, nó đã bắn hạ tất cả 69 máy bay đối phương và chưa để bị bắn rơi lần nào.

Một điều đặc biệt là những chiếc F-16 hiện đại nhất hiện nay lại không phải của không quân Mỹ mà là F-16I của Israel và F-16E của UAE. F-16E dựa trên lô 52 nhưng được trang bị công nghệ radar AESA, là công nghệ radar tiên tiến nhất hiện nay cùng rất nhiều thiết bị mới khác. F-16E được thiết kế chuyên về không đối không và được gọi là Chim ưng sa mạc. UAE có 80 chiếc.

F-16I lại được tối ưu hóa cho các phi vụ oanh kích. Thực chất nó là một loại máy bay ném bom chiến đấu, nghĩa là một máy bay ném bom nhưng có khả năng tự bảo vệ mình trong các tính huống không chiến. Nó cũng là một bản nâng cao của lô 52, trang bị công nghệ AESA và có khả năng mang các loại vũ khí của Israel như tên lửa không đối không Python, tên lửa không đối đất Popeye. F-16I có một hệ thống dẫn đường hoàn hảo, cho phép nó bay cách mặt đất chỉ vài trăm mét mà không cần nhiều nỗ lực của phi công, và trong mọi điều kiện thời tiết. Nó có khả năng tấn công các mục tiêu cách xa 1,600km, nghĩa là bao gồm Iran. Nó có một hệ thống máy tính cực mạnh cho phép lưu trữ lại mọi thông tin về chuyến bay một cách chi tiết, rất hữu ích cho huấn luyện. Chức năng chủ yếu của F-16I là mang bom thông minh đi tấn công các mục tiêu trên bộ bất cứ đâu, cho dù nơi đó có hệ thống phòng không mạnh. Israel sẽ có 102 F-16I trong 5 năm tới.

25.2.09

Phòng thủ trước Iran

AMRAAM

Sparrow



Các tiểu vương quốc A rập thống nhất (UAE) đang đặt mua 224 tên lửa không đối không dẫn đường bằng radar AMRAAM. Loại UAE mua là phiên bản mới nhất, C7, có khả năng chống nhiễu tốt hơn. Giá mỗi cái là 1 triệu dollar. UAE sẽ sử dụng nó trên máy bay F-16E, là phiên bản tiêm kích hiện đại nhất của F-16.

AMRAAM chính thức được sử dụng từ 1992, hơn 30 năm sau khi loại tên lửa không đối không bằng radar đầu tiên ra đời, Sparrow. Kinh nghiệm thực tế từ Việt Nam cho thấy Sparrow không thể hiện tốt như mong đợi. Sau vài lần cải tiến, Sparrow có lần tham chiến thứ 2 trong chiến trang vùng Vịnh. 88 Sparrow được sử dụng, 28% trúng đích.

AMRAAM được chế tạo để khắc phục những vấn đề của Sparrow. Không như Sparrow, vốn đòi hỏi phi công phải liên tục dùng radar của máy bay khóa vào mục tiêu, AMRAAM được trang bị một radar riêng cho phép nó tự động dò tìm mục tiêu trong giai đoạn cuối cùng. Từ khi ra đời đến nay, AMRAAM chỉ có một vài cơ hội được đem ra sử dụng, trong 13 lần phóng, 77% trúng đích.

UAE cũng đặt hàng 9 khẩu đội Patriot, cùng với 288 tên lửa PAC-3, chuyên để chống tên lửa và 216 PAC-2. Một giàn phóng Patriot có thể chứa 4 PAC-2, tầm bắn 70km hoặc 16 PAC-3, tầm bắn 20km.

23.2.09

Laser và vệ tinh



Israel đang mua loại bom thông minh mới LJDAM của Mỹ. Nó là một JDAM, bom định vị bằng vệ tinh, được gắn thêm một đầu dẫn đường bằng laser. Nói cách khác, LJDAM kết hợp 2 phương pháp dẫn đường thông dụng nhất cho bom thông minh là dùng hệ thống GPS và laser.

Cả 2 có những ưu và nhược điểm riêng. Điều khiển bằng laser có độ chính xác rất cao, có thể đánh trúng mục tiêu trong khoảng từ 1 đến 2m, trong khi của JDAM là khoảng 10m. Nhưng tia laser có thể bị mưa, bụi, mây mù cản trở. LJDAM sẽ là một loại vũ khí kết hợp được ưu điểm của cả 2, và đặc biệt thích hợp khi tấn công các mục tiêu di động.

Năm ngoái, Đức là khách hàng nước ngoài đầu tiên của LJDAM.


20.2.09

IFV hay APC nặng nhất thế giới tham chiến

Merkava I

Nemer


Trong cuộc chiến ở Gaza cuối năm ngoài, Israel đã sử dụng Nemer, loại IFV mới của mình. IFV là viết tắt của Infantry Fighting Vehicle, một loại xe bọc thép chở quân có lớp giáp và hỏa lực mạnh, chỉ sau xe tăng. Đây là lần tham chiến thực tế đầu tiên của Nemer, và nó chứng tỏ được khả năng của mình.

Một trong số đó được sử dụng như trạm chỉ huy tiền phương, cho phép sĩ quan chỉ huy ở gần mặt trận và nhanh chóng điều động lực lượng. Nemer dựa trên khung gầm của xe tăng Merkava I và II, vốn đã được rút khỏi biên chế lục quân. Do đó, Nemer được thừa hưởng lớp giáp dày của Merkava. Tháp pháo của Merkava được tháo ra và thay bằng một tháp súng điều khiển từ xa.

Merkava rất thích hợp để chuyển đổi sang IFV vì nó là một chiếc xe tăng có cấu tạo độc nhất. Đa số xe tăng có động cơ đặt sau, nhưng Merkava có động cơ đặt trước, và phía sau có một cửa thoát hiểm cho tổ lái.

Nemer có thể chở 11 người, gồm 1 chỉ huy, 1 lái xe, 1 pháo thủ và 8 lính bộ binh. Nó còn được trang bị 1 cáng cứu thương cho phép cho thêm 1 thương binh mà không làm ảnh hưởng đến sức chở tối đa. Tháp súng được điều khiển từ bên trong xe, gắn một súng máy 12.7mm với camera hồng ngoại. Một tháp súng nhỏ khác cho chỉ huy xe với súng máy 7.62mm. Nemer còn được thừa hưởng hệ thống quản lý tác chiến từ Merkava cùng 4 camera cho phép quan sát 360 độ. Nemer thậm chí có cả 1 toilet, một cải tiến có được từ những phản hồi của người lính, vì trong nhiều nhiệm vụ, họ phải ở trong xe tới 24h.

Israel có hơn 200 xe tăng Merkava I cũ, cái cũ nhất đã 25 năm tuổi. Tháo bỏ tháp pháo, bạn còn 1 chiếc xe 44 tấn. Trước đó, Israel đã thử nghiệm dùng T-55 và Centurion làm IFV, nhưng không thích hợp lắm, vì cả 2 đều có động cơ đặt phía sau, lính bộ binh phải vào và ra từ cửa sập trên nóc. Hiện đã có 40 Nemer xuất xưởng, Israel hy vọng sẽ sản xuất thêm hơn 100 chiếc nữa, trang bị cho 2 lữ đoàn.

Tuy vậy, vẫn còn nhiều tranh cãi xung quanh việc nên gọi Nemer là IFV hay APC. APC hay xe thiết giáp chở quân, được xem như một loại 'xe bus bọc thép' trong quân đội, có lớp giáp và hỏa lực yếu hơn IFV. Người ta thường giả định rằng 1 IFV phải có hỏa lực đủ mạnh để tiêu diệt 1 xe tăng hay IFV khác. Trong khi đó, Nemer mặc dù có rất giáp rất ấn tượng nhưng hỏa lực từ khẩu 12.7mm chỉ đủ để chống bộ binh. Do vậy, chính xác nhất thì Nemer có lẽ nên được gọi là HAPC, hay APC hạng nặng.

Israel đã từng có ý định mua Stryker, xe bọc thép bánh hơi mới của Mỹ, vì họ rất thích khả năng cơ động của nó. Nhưng họ cho rằng trong tương lai, họ vẫn phải chiến đấu nhiều trong đô thị, nơi mà lớp giáp dày của Nemer là lợi thế. Còn tác chiến ngoài chiến trưởng mở thì Stryker có ưu thế. Nếu không đủ tiền chế tạo đủ Nemer, Israel có thể chọn cách nâng cấp M-113. Dù sao, Nemer vẫn tốt hơn.